Thứ Hai, 6 tháng 2, 2012

Mùi Khói Bếp

[h=2>[b>[center>Khói bếp không tan[/center>[/b>[/h>[b>
Càng trôi qua bao tháng ngày càng thấm sâu từng thớ thịt làn da trong thân thể của mình. Cái mà tôi mang theo ấy! Lạ thay – đó là mùi bếp núc của má.[/b>

Sau mấy mươi năm xa cách, tôi trở về thăm cha mẹ. Không phải thăm lại tuổi thơ bên sông quê Gành Hào. Nơi ấy có bao vui buồn biến động để cho tôi mang theo trên đường đời thuở tuổi mười lăm, bắt đầu cuộc phiêu liêu đầy may mắn, gọi nhớ quê nhà nơi cha mẹ sinh tôi. Càng đi qua bao ngày tháng càng thấm sâu từng thớ thịt làn da trong thân thể của mình. Cái mà tôi mang theo ấy! Lạ thay - đó là mùi bếp núc của má. Cái mùi của người đàn bà đảm đang quán xuyến. Mùi của mẹ từ trong thơm tho mà má tôi - như một dược sĩ tài ba của rau đồng, cái ruộng, của tôm tép trên bến sông quê, của rùa rắn, cua ốc, của dưa bắp má trồng hái vô còn vướng vít mùi đất nồng, mốc thích phấn trắng bắp chuối non, lún phún lông tơ bầu bí cuống tươi xanh.

Nhưng chinh chiến đã rượt đuổi cái bếp của má chạy giặc hoài. Chạy riết lên tới Sài Gòn, chui vô một ngõ hẻm, mà từ mặt đường bước xuống cái số "sự" đổi mới, hình như xoáy ốc loanh quanh, đang ứ đọng tiếng ứ hự ray rứt nỗi thăng trầm "lửa khói" từ tay má nhóm bếp một đời.

Không phải là mùi lửa của lá dừa cháy hỏa hào để nướng bánh phồng, lại càng không phải cái mùi sủi bọt nhựa hăng hắc, hừng hực của mùi trâm bầu, nóng hơn than đước đến nỗi mà nghe em tôi nằm trong bụng má kêu nóng quá má ơi, nó còn gò bên này, thụi bên kia, nhưng mà phải hầm khổ qua dồn thịt, má phải liu riu kho tàu, nước thịt, nước dừa tươi, nước mắm Hòn trong veo màu hổ phách, hay nồi giò heo hầm được "đặc cách", chỉ chạy ra sau hè xắn một mụt măng mạnh tong, thì chao ôi! Cái mùi, cái sức hấp dẫn của thực đơn cúng cơm ông bà, làm cho ai ai cũng chỉ biết ngậm mà nghe!

Xem tiếp tại: Khói bếp không tan | Góc bếp365.vn

http://thuongpho.com/showthread.php?t=72748&p=85316#post85316

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét